Thương một phận người
Năm 1996, khi đang làm công nhân cho công ty xây dựng Sông Đà, anh Mai Anh Tuấn bỗng dưng ốm nặng. Nghĩ sức khỏe mình yếu nên anh cứ cố. Thế nhưng càng cố, anh càng thấy mình như đuối sức. Cho đến khi không chịu được nữa, anh mới xuống Bệnh viện Bạch Mai khám. Kết quả, anh bị suy thận nặng. Cầm kết quả xét nghiệm, anh Tuấn gần như chết lặng. Anh bật khóc ở hành lang bệnh viện.
Lúc bấy giờ, chị Nghĩa đang là công nhân Công ty may Chiến Thắng. Một ngày cuối tuần về quê thăm gia đình, chị nghe kể về cậu bạn Mai Anh Tuấn năm nào đang phải chạy thận ở Bệnh viện Bạch Mai, chị nghĩ khi lên Hà Nội sẽ vào thăm. Lúc đầu, chị tưởng rằng suy thận cũng như vô vàn bệnh khác, chỉ cần có tiền chạy chữa sẽ khỏi bệnh. Thế nhưng vào viện, gặp bạn hốc hác sau khi lọc máu, lại nghe bác sỹ bảo bệnh này có tiền cũng không chữa được, chị như không dám tin vào tai mình.
Sau cuộc gặp gỡ ấy, chị nghĩ về anh rất nhiều. Mỗi ngày tan giờ làm, chị lại vào xóm chạy thận thăm anh. Mỗi khi nhìn vào mắt anh, chị cảm nhận được nỗi đau đớn của một thanh niên đang phơi phới bỗng vướng vào bệnh tật. Mỗi lần thấy chị đi thăm bạn về khóc, người yêu chị vẫn thường an ủi và hứa sẽ cùng chị làm chỗ dựa tinh thần cho Tuấn.Cho đến một ngày chị cảm nhận được tình cảm của Tuấn dành cho mình. Một hôm, sau khi đi thăm anh về, chị nằm trên giường và nghĩ về bệnh tật của anh và nghĩ “mình chẳng có tiền bạc, vậy hãy lấy cuộc đời mình để giúp bạn” và chị đã chia tay bạn trai để đến với anh Tuấn.
Tình yêu là sức mạnh
Là người hiểu rất rõ về suy thận, và cũng là người theo Tuấn từ những ngày đầu “nhập khẩu” ở Khoa thận nhân tạo, bác sỹ Nguyễn Thị Bích gặp riêng chị và bảo “cô rất hoan nghênh tình cảm của cháu dành cho Tuấn nhưng cô phải nói thật, bệnh thận dù vẫn có con bình thường nhưng sự sống như một cái án tử được báo trước, nó sẽ đến bất kỳ lúc nào”. Chị Nghĩa lắc đầu “cháu hiểu và cháu chấp nhận tất cả”. Không chỉ mình bác sỹ Bích ngăn cản mà bạn bè ở cơ quan chị nghe tin ấy cũng sốc. Bố chị thì bảo, “con có thương bạn thì cố gắng làm việc kiếm tiền để nó chữa bệnh chứ lấy nó thì khác nào đẩy cuộc đời mình vào ngõ cụt”. Nghe bố nói, chị bật khóc.
Biết bố không thay đổi, chị không thuyết phục ông nữa mà bàn với anh tổ chức mấy mâm ra mắt họ hàng “để người ta biết em đã lấy chồng, bố giận vài năm chứ không giận cả đời đâu”- chị nói với anh. Đám cưới diễn ra nhưng chỉ có nhà trai và những người bạn. Ai cũng thương chị. Sau cưới một ngày, vợ chồng chị trở lại xóm chạy thận để anh kịp buổi lọc máu tối hôm ấy. Rồi từ bệnh viện về, anh hồ hởi, tổ chức ra mắt những người “cùng xóm”. Hôm ấy, hình như anh khóc, khóc vì hạnh phúc, khóc vì sự cảm thông chia sẻ của chị dành cho anh. Trong xóm chạy thận, nhiều người cũng khóc bởi họ nhìn thấy “ở đời này, vẫn còn đầy những yêu thương”.
Sau đám cưới không lâu, Xưởng thảm len của công ty may Chiến Thắng bỗng dưng tan rã, chị thất nghiệp. Đến lúc này, đối diện với sự khắc nghiệt của số phận, chị lại phải xoay xở tính kế khác. Ban ngày, chị đi bán nước ở bệnh viện, còn anh chạy xe ôm. Những khi phải lọc máu, vợ chồng dắt nhau vào viện. Với hai người không công ăn việc làm ổn định, mỗi tuần ba buổi lọc máu là nỗi lo quá sức, vậy nhưng lúc nào, người ta cũng thấy họ bên nhau, vui vẻ cười đùa.
Chị sẽ còn nhớ mãi cái đêm cậu con trai ra đời. Hôm ấy anh sốt cao phải vào Bệnh việt Nhiệt đới. Chị vừa trở về phòng nằm, gần 3h sáng, chị vỡ ối. Khi vào đến Bệnh viện, một thân một mình với 160 nghìn trong túi, chị thấy nghi ngại. Thế nhưng, hiểu hoàn cảnh của chị, các bác sỹ Bệnh viện Đống Đa đã hết lòng tạo điều kiện. Ngày hôm sau, chờ mãi không thấy vợ mang cơm vào như thường lệ, anh về nhà và nhận tin từ bà chủ nhà - “vợ cậu nhập viện sinh con tối qua”. Mọi mệt mỏi tiêu tan, anh lao vào viện. Nhìn hai mẹ con nằm trên giường, lúc ấy anh thấy “mình đúng là người hạnh phúc nhất”. Giờ đây, cậu con trai Mai Chiến Thắng đang bước vào lớp 3. Mỗi năm học kết thúc, nhìn tập giấy khen của con, chị nở bừng nụ cười hạnh phúc. Với những gì chị đã và đang làm, tôi tin rằng, dẫu rất khó khăn nhưng con trai của anh chị sẽ luôn tự hào về bố mẹ mình, những người viết nên một câu chuyện cổ tích ngọt ngào và có hậu trong cuộc sống nhiều toan tính và lắm bon chen này…
Thuý Na