Trần Trinh Huy còn có nhiều tên gọi khác như: Ba Huy, Hội đồng Ba (do tá điền gọi, còn ông ta không là thành viên của Hội đồng nào cả), Công tử Bạc Liêu và Hắc Công tử. Trần Trinh Huy cao lớn (khoảng 1,7m), lực lưỡng nhưng không cục mịch, trái lại, tướng tá rất thanh thoát, sang trọng, tính tình dễ dãi, hào phóng. Con cái trong nhà lầm lỗi, Huy cũng ít rầy la. Bà con ở xa lên thăm, Huy đều cho tiền. Trong các mối quan hệ, Ba Huy là người khoáng đạt, không dè dặt và chẳng mưu toan gì. Thời đó, các cậu công tử lẫn chủ điền chơi với người Pháp thì rất khúm núm nịnh nọt, còn Ba Huy thì cứ "toa", "moa " sòng phẳng, ngang hàng. Nếu như trong mắt giới giang hồ tứ chiếng, Ba Huy là một người ngon nhất Nam bộ, thì trong mắt người Pháp, Huy được nể trọng vì có vợ đầm và mướn người Pháp làm công cho mình. Tính của Ba Huy vị tha và coi tiền như rơm như rác. Lúc cuối đời tài chính suy kiệt, Ba Huy từ Sài Gòn về Bạc Liêu bán một dãy phố lầu cuối cùng, khi đến nhà băng rút tiền, gặp một người quen, trước làm quản lý cho nhà Trần Trinh, nay làm ở ngân khố khuyên: “Số tiền nhiều quá cậu Ba xài cũng không hết đem gởi lại cho nhà băng, cần bao nhiêu thì rút bấy nhiêu lấy lời ra mà xài". Ba Huy khoát tay. "Chút đỉnh, không cần..."
Ba Huy sinh hoạt cực kỳ sang trọng và xa hoa. Ra đường là đóng bộ veston, thứ hàng đất tiền nhất thời đó. Thói quen của Ba Huy là sáng ăn đồ Tây, trưa ăn cơm Tàu, chiều ăn cơm Tây, món mà Ba Huy thích: sáng ăn bánh mì với bơ, uống cà phê sữa, trưa ăn súp vi cá, chiều ăn cá chém hoặc cá chim. Ngày, Huy chẳng làm ăn gì cả, hoặc là ở nhà đọc báo hoặc giao du chơi bời với tầng lớp quí tộc Sài Gòn bấy giờ, chiều gọi tài xế chở đi nhà hàng chơi bời đến khuya. Đến chủ nhật thì ông ta đi Cấp (Vũng Tàu) hoặc Đà Lạt hay về Cần Thơ nghỉ cuối tuần. Ba Huy là một con người luôn xê dịch, không ở được chỗ nào quá một tuần lễ và cực kỳ ham vui. Riêng về phong tình thì ham hố một cách thái quá. Ba Huy được Trần Trinh Trạch cưới cho một người vợ đầu tiên và duy nhất là bà Ngô Thị Đen. Bà này sinh trưởng tại Bạc Liêu, là em của Hội đồng Điều (nhà của họ hiện là trụ sở Sở Nông nghiệp & Phát triển nông thôn tỉnh Bạc Liêu). Ngày xưa, chính quyền Pháp và Mỹ - ngụy cũng đã trưng dụng ngôi nhà này làm bốt (gọi là bốt Hội đồng Điều). Bà Đen là con ông Bá hộ Minh, một trong các đại điền chủ có điền sản lớn nhất Bạc Liêu. Bà Ngô Thị Đen thừa kế một số tài sản rất lớn từ đất của ông cha. Những người làm trong ngân khố thời Mỹ - ngụy kể rằng: "Cứ cách một tuần là người ta thấy 2 trái phiếu tiền truất hữu có số lượng tiền lớn nhất trong các trái phiếu ở Bạc Liêu mang tên Trần Trinh Trạch và Ngô Thị Đen, được gởi song song với nhau”. Bà Đen ở với Trần Trinh Huy được một người con gái tên là Trần Thị Lưỡng, người Bạc Liêu đương thời gọi là cô Hai Lưỡng. Bà Lưỡng lấy chồng là Thư ký riêng của vua Bảo Đại.
Sống với Trần Trinh Huy - một người đàn ông phong lưu, ưa thích trăng gió, dĩ nhiên là khó có hạnh phúc nên chỉ một thời gian bà Đen theo gia đình qua Pháp sinh sống và mất ở đó. Trần Trinh Huy ở với người vợ đầm đã mua một cái hòm tráng thủy để khâm liệm bà Đen đem về Việt Nam. Đám tang của bà cũng được người Bạc Liêu truyền miệng như một giai thoại, rằng: quan tài của bà quàn tại nhà lớn (nhà Trần Trinh Huy ở Bạc Liêu), người bình dân từ xa xôi hẻo lánh kéo ra nhà lớn ùn ùn như đi trẩy hội, (đến chủ yếu là xem chiếc hòm tráng thủy mang ở Pháp về). Nghe nói chiếc hòm được mua đến 10 triệu đồng (vào thời điểm năm 1972).
Ngoài người vợ trên, Trần Trinh Huy có nhiều con và nhiều dòng con. Hậu duệ của dòng họ Trần giờ đây cũng chỉ đếm được mấy dòng như sau: Cô Hai Lưỡng là một dòng (chỉ có dòng con này là cưới xin, còn các dòng còn lại là do Ba Huy tự kiếm). Dòng vợ hai có con tên Nhơn, Đức. Dòng ba con tên Hoàn, Toàn, Trinh và Nữ... và nhiều con rơi không nhớ tên hết.
Trong 3 người con trai thì chỉ có Trần Trinh Huy được Trần Trinh Trạch áp dụng "cơ chế" thoáng hơn là khi giao điền sản cho cai quản, không qui định mức thu hàng năm. Vì thế, Huy có nhiều cơ hội "moi " tiền, lúa để ăn chơi. Một điều cho thấy nữa là Trần Trinh Trạch đối xử giữa các người con không công bằng, tức là thương Ba Huy hơn cả. Trần Trinh Đinh mới học chưa xong tú tài là ông đã bắt về cai quản điền sản, còn Trần Trinh Huy thì ông cho đi học cả bên Tây. Khi về, Ba Huy được giao cai quản toàn bộ điền sản, tiền bạc trong tay, muốn chi xuất bao nhiêu tùy thích. Thuở nhỏ, Trần Trinh Huy sống ở Bạc Liêu, lớn thì lên Sài Gòn học đến bậc thành chung rồi sang Pháp học 3 năm. Sau Cách mạng tháng Tám, Ba Huy lúc thì ở Bạc Liêu, khi lại lên Sài Gòn, sau đó thì ở luôn trên Sài Gòn tại căn biệt thự đường Nguyễn Du cùng với một người vợ rất trẻ.
Trung Nghĩa