Bạch công tử là con trai Đốc phủ sứ Sảng ở Tiền Giang, tên là Phước vào làng Tây, tên đầy đủ là Phước Georges. Phước được cha mẹ cho qua Pháp ăn học, nhưng hắn không lo học mà chỉ đi chơi và thuê một người học thay. Người này sau trở thành Đốc phủ sứ, còn cậu Phước thì trở thành một tay chơi có hạng của xứ Nam Kỳ. Phước lập gánh hát Phước Chương nổi tiếng và chọn nghệ sỹ Phùng Há làm đào chánh NSND Phùng Há nay đã quá cố). Vợ Phước cũng là một nghệ sỹ tên tuổi tên là Sáu Ngọc Sương. Giới ăn chơi thời đó gọi Phước là Bạch Công tử vì nước da trắng. Bạch Công tử hùng cứ ở Mỹ Tho (Tiền Giang), còn Công tử Bạc Liêu (Hắc Công tử, có nước da đen). Hai Công tử con nhà giàu này xưng hùng xưng bá ở hai nơi, nhưng kết giao với nhau và thường tìm cách chơi khăm nhau để dành danh hiệu “Đệ nhất ăn chơi”.
Chuyện kể rằng cả hai tay chơi đều mê cô Ba Trà, một giai nhân thủa đó. Có một lần gánh hát Phước Chương về hát ở Sóc Trăng, Bạch công tử liền mời Hắc Công tử tới xem, sau phiên hát họ tổ chức ăn nhậu, trong đó có cả giai nhân, đang vui có người đánh rơi một đồ vật xuống gầm bàn ăn cúi xuống tìm. Thấy vậy Bạch Công tử liền rút tờ bạc con công (năm đồng) đốt soi để tìm, ý để “giật le” với người đẹp và hù Hắc Công tử, không nói không rằng Hắc Công tử rút ngay tờ bạc bộ lư (100 đồng) ra đốt soi theo. Tức thì sáng mai thiên hạ đồn ầm lên, “Công tử Bạc Liêu đốt tiền” và lan mãi đến ngày nay thành giai thoại. Bị bẽ mặt trước người đẹp, Bạch Công tử ghé vào tai Hắc Công tử nói nhỏ “Nếu “moa” muốn chứng tỏ anh hào thì hãy cùng “toa” đốt tiền nấu đậu xem ai thắng. Hắc Công tử không ngần ngại nghênh chiến.
Và cuộc thi ấy đã diễn ra tại nhà lớn của Trần gia nằm cạnh bờ sông Bạc Liêu. Cuộc thi có một không hai đó được Ba Huy (tên của công tử Bạc Liêu) cho tổ chức khá linh đình, trang hoàng lộng lẫy và có rất nhiều con gái đẹp được tuyển từ các cuộc thi “đấu xảo sắc đẹp” do Ba Huy tổ chức trước đó, đến phục vụ và nghênh đón Bạch Công tử. Khi cuộc thi bắt đầu tại sảnh lớn nhà Trần gia, cả hai tay chơi mỗi người một ký đậu xanh và một cái nồi bắc trên hai cái bếp, tay cầm hàng nắm bạc giấy chụm lửa nấu chè. Có biết bao người được mời đến chứng kiến cảnh chơi bời vô độ đó cũng sốt ruột theo thời gian và mồ hôi rịn trên trán hai tay chơi, bởi lửa của tiền giấy cháy không to được nên nấu đậu quả là rất lâu. Không biết bao nhiêu tiền giấy bị đốt để hai nồi chè đậu chín, chỉ biết rằng trong keo này Bạch Công tử đã thắng, Hắc Công tử bị thua và hậm hực quyết chí tìm dịp để trả thù…
Những giai thoại như đốt tiền làm đuốc, đốt tiền nấu chè thực hư thế nào chưa biết, nhưng cái thói ăn chơi ngông cuồng của các công tử con nhà giàu chẳng mang lại được gì cho xã hội, ngoài cái danh hão, để lại một cái cười mỉm cho người đời sau…
Trung Nghĩa