Khi chưa tới chùa Chuông, nghe tên gọi người ta cứ ngỡ đây là ngôi chùa có nhiều chuông. Nhưng không, chùa Chuông cũng như bao nhiêu ngôi chùa khác, chỉ có một cái chuông lớn cao và rộng trên dưới một mét. Chuông này treo ở gác ba trên Tam Quan chùa, cũng là cổng chính của chùa. Từ đây vào chùa trước tiên phải qua chiếc cầu đá dài 200m được xếp bởi những phiến đá to, dài 3m rộng 2m, dày 0,50m, dưới cầu là hồ sen. Vào mùa hạ vừa bước chân lên cầu là ta đã thấy mùi hương sen thơm ngát tỏa ra từ vô số những bông sen hồng sắc từ bi trước cửa Phật. Vào sân chùa, nhìn trước cửa Tam bảo, có một cây hương đá, trên mặt chính diện có ghi bằng chữ Hán “Chính hòa thập nhị thập tam niên”, tức chùa xây vào thời hậu Lê.
Chùa Chuông kiến tạo theo kiểu chữ quốc rộng 1.500m2. Tòa trên gồm 18 pho tượng của 18 vị La Hán, mỗi pho tượng đều có một lai lịch, sự tích, một nét mặt, một dáng vẻ đứng ngồi khác nhau, để thể hiện nội tâm của mỗi vị. Chùa còn có tượng hộ pháp, tượng bát bộ Kim Cương, tứ bồ tát, Tề Thiên Đại Thánh. Những bức tượng còn nguyên vẹn ở đây (từ thế kỷ 13) đã thể hiện tài nghệ tạc tượng điêu luyện của người xưa y như thật.
Trong chùa còn có hai cung động (kiểu như sa bàn bây giờ) đắp ảnh Đường Tăng đi lấy kinh, cảnh địa ngục trần gian với chó ngao, rắn quấn, hổ xé xác những kẻ độc ác gian tà, để răn đe những kẻ vô lương, khuyên người ta làm điều lương thiện. Nay còn lưu truyền câu ca mô tả cảnh này:
“Người nào chửa mẹ mắng cha
Chết xuống âm phủ leo qua cầu vồng”
Vào khu vực này, trông cảnh này khiến người xem chỉ muốn tu nhân, tích đức, sợ hãi khi mình đã trót làm điều ác.
Từ năm 1991 đến nay, sau cuộc hội thảo di tích lịch sử phố Hiến cấp quốc gia, Nhà nước và địa phương tỉnh Hưng Yên đã đầu tư hàng chục tỷ đồng để sửa chữa nâng cấp chùa Chuông. Hàng năm chính nơi đây đã đón hàng trăm khách quốc tế và hàng ngàn khách trong nước về tham quan, chiêm ngưỡng. Mới đây, ban quản lý di tích lịch sử chùa Chuông được thành lập, có sự quản lý của UBND TP. Hưng Yên.
Chùa Chuông còn có tên tự là Kim Chung Tự, có nghĩa là “trong chữ có vàng, trong chuông có vàng”.
Lê Hồng Thiện