Tây Giang có phía Tây giáp Lào, phía Bắc giáp Thừa Thiên Huế, phía Đông giáp với huyện Đông Giang, phía Nam giáp với huyện Nam Giang. Trên mảnh đất anh hùng Tây Giang, tháng 8/2008 người ta đã phát hiện những địa đạo nằm sâu trong núi. Cụm địa đạo Anông là một công trình tiêu biểu cho ý chí quật cường của con người nơi đây trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cụm địa đạo Anông gồm Tân Abóc, Ch’run, Abuôl, Bh’nơm, L’bơơi là nơi trú ẩn cho hàng trăm con người ở thời điểm máy bay Mỹ ném bom rải thảm. Trong lòng địa đạo vẫn còn nguyên trạm cứu thương, nơi chứa lương thực, hầm làm việc, nơi trú quân…Với ý nghĩa quan trọng như vậy,tháng 7/2009, UBND tỉnh Quảng Nam đã quyết định công nhận cụm địa đạo Anông là di tích lịch sử cách mạng cấp tỉnh. Cũng tại đây vừa mới phát hiện hai chiếc trống đồng với những trang trí tinh xảo đến kinh ngạc đang được cácnhà nghiên cứu văn hó quan tâm.
Trên mảnh đất kiên cường ấy còn ẩn chứa bao điều kỳ thú càn khám phá. Đó là điệu tung tung ya ýa như điệu múa dâng trời và tiếng cồng của những chàng trai, điệu múa của những cô gái, biểu tượng cho một sức sống mãnh liệt ngày một sinh sôi. Những sắc màu lễ hội như đâm trâu, lễ ăn mừng lúa mới… những tập tục, văn hoá ẩm thực, nghề dệt thổ cẩm của người Cơtu dường như được bảo tồn nguyên vẹn. Và còn đó, nghệ thuật điêu khắc Gươl đã tôn thêm vẻ đẹp, đầy chất tâm linh trong không gian sinh hoạt cộng đồng. Điêu khắc của người Cơtu chỉ gợi chứ không tả, vừa có chút hoang dã của rừng, chút bồng bềnh của mây pha lẫn chút điệu đàng của dòng Avương ngời nắng. Cùng với những dân tộc anh em khác trên dãy Trường Sơn huyền thoại, sự tiếp biến văn hóa đã làm nên một Cơtu kiêu hãnh với những giá trị vốn có đang được bảo tồn và phát huy nhằm làm phong phú thêm cho mảnh đất Tây Giang nói riêng và cho kho tàng văn hóa Việt Nam nói chung
Trần Đức